tự truyện phần 2: tìm thấy ánh sáng phía cuối đường hầm

Chúng tôi lên xe và về nhà. Không khí trên xe hết sức lặng lẽ, mọi người đều như nín thở. Tất cả đang chìm trong nỗi lo lắng về một cuộc đại phẫu…

Chương 1: Chuyển hướng chữa bệnh – quyết định sáng suốt

Tôi chợt nghĩ là cần phải thông báo cho con gái lớn, lúc này nó đã 15 tuổi và khá hiểu chuyện. Vì sợ đang trong giờ học con có thể không nghe máy, tôi vội nhắn tin: “Quyên ơi, bố có chuyện rồi. Bố có khối u trong não rất to và cần phẫu thuật” Tin nhắn đã gửi đi và tôi chờ đợi phản ứng của cô con gái lớn, người mà tôi luôn xác định là đầu tầu sau này nếu vợ chồng tôi có vấn đề gì. Chỉ một lúc sau tôi nhận được tin của Quyên (có thể nội dung không hoàn toàn chính xác vì khi tôi viết thì nó đã diễn ra được gần 3 năm rồi) “Mẹ ơi, mẹ bình tĩnh mẹ nhé”. Con gái tôi luôn khuyên tôi phải bình tĩnh nhưng thực tế cháu thì rất sốc. Khi cháu đọc tin nhắn của tôi thì đang là giờ nghỉ giải lao và cháu đang ngồi trong căng tin với các bạn. Nó đọc xong thì òa lên khóc nức nở và cố gắng nhắn động viên tôi. Tôi không hề biết chuyện đó mà mãi sau này cháu mới kể cho tôi. Ngay cả giai đoạn chồng tôi chiến đấu với bệnh ung thư, con gái tôi thường xuyên đến lớp chỉ để khóc mà không hề học được. Câu chuyện này tôi cũng chỉ được một phụ huynh trong lớp kể cho nghe. Con bé luôn tỏ ra cứng rắn trước mặt tôi và cũng đã có những lúc tôi trách nó là vô tâm và không thương bố mẹ…

Về đến nhà, mẹ tôi lập cập ra mở cổng. Bà chào ông thông gia nhanh và bật khóc. Bà đã nghe chị gái tôi gọi điện thông báo. Mặt bà đã gầy, khi nỗi đau khổ đè nén nhìn lại càng méo mó, nhăn nheo đến thiểu não. Tôi quay mặt đi tránh nhìn vào gương mặt tiều tụy của mẹ. Tôi bước vào bếp và òa khóc một mình. Suốt từ sáng đến giờ tôi đã đóng vai cứng rắn đủ rồi. Giờ nhìn thấy mẹ, tôi tủi thân. Tôi khóc nấc lên từng hồi, khóc to thành tiếng, rồi cho tay vào mồm cắn để khỏi phát ra những tiếng khóc não nề. Nhà tôi đã quá thê lương rồi. Mỗi người ngồi 1 chỗ im lặng, chồng tôi cố gắng nói chuyện thật tự nhiên cho Bố chồng tôi khỏi buồn nhưng tôi biết anh đang lo lắm. Không lo sao được chứ, nhìn gia đình vợ còn trẻ và 3 đứa con còn nhỏ dại cần có bố… Tôi đang lo sợ lúc đối diện với các con tôi. Tôi sợ lắm. Con tôi còn quá nhỏ, lúc ấy Mỹ An mới vừa sinh nhật 2 tuổi được 4 tháng. Nó còn nói chưa sõi.

Khóc một lúc thì tôi cầm điện thoại lên và tìm kiếm một người nào thân thiết để nhắn tin. Tôi cần được chia sẻ lúc này, không có tôi phát điên mất. Tôi lật số liên lạc gần nhất. Tôi nhìn thấy số của chị Thùy bạn tôi, chị ấy sống bên Singapore. Cách đây mấy hôm tôi vừa liên lạc nhắn tin nhờ chị mua Ipad cho chồng tôi vì tôi nghĩ chồng tôi đau đầu là do đọc nhiều trên Iphone và chữ bé quá thì mỏi mắt và đau đầu… Tôi nhắn tin cho chị ấy tâm sự kể chuyện chồng tôi sẽ phải nhập viện mổ trong ngày thứ hai. Tôi vừa gửi xong thì ngay lập tức chị Thùy gọi lại cho tôi bằng Viber:

  • Em à, Từ từ nhé. Đừng quyết định mổ vội. Đợt trước chị có đứa bạn, ở Việt nam khám cũng nói có u não mà phải mổ. Sau đó nó sang đây chị đưa đi khám lại không cần mổ đâu. Uống thuốc mà nó hết đấy. Bây giờ khỏe mạnh bình thường.

Nghe đến đó, mắt tôi sáng rỡ, hy vọng tràn đầy. Tôi lập tức cảm ơn chị Thùy rồi vội vàng thông báo cho mọi người. Tất cả nhà ai cũng hy vọng. Chúng tôi quyết định rất nhanh là sẽ sang Singapore hy vọng là không phải mổ não nữa. Chiều hôm đó, chị gái tôi gọi điện. Tôi kể sơ qua kế hoạch của chúng tôi. Chị tôi không ngăn cản mà chỉ nói tôi suy nghĩ cho kỹ vì anh Hiếu nói tình trạng của chồng tôi khá là căng, không biết có đủ sức khỏe cho việc bay hơn 3 tiếng sang Singapore hay không. Với việc khối u chèn ép và não đã phù như thế, chồng tôi có thể hôn mê bất cứ lúc nào. Anh rể tôi cũng gọi liên tục cho tôi, anh động viên tôi rất nhiều và anh vô cùng lo lắng cho tình trạng của chồng tôi. Chẳng hiểu sao lúc ấy cứ như có ai xui rủi, mặc cho mọi người khuyên nên cân nhắc, tôi chẳng cân nhắc gì hết mà tôi quyết định luôn, sẽ mua vé bay sang Singapore ngay lập tức. Tôi lấy điện thoại gọi cho chị Chi là vợ của anh Hà trong ban nhạc của anh rể tôi, chị làm ở phòng vé Singapore airlines, tôi nhờ chị tìm mua hộ vé máy bay. Vì là chuyến bay gấp nên chúng tôi phải mua vé khá đắt. Nhưng lúc này đối với tôi chẳng đắt rẻ gì hết, tôi chỉ cần đưa được chồng tôi sang Singapore để hy vọng anh được uống thuốc cho tiêu khối u mà không phải mổ xẻ gì. Theo lịch là sáng hôm sau phải làm xét nghiệm để nhập viện, tôi quyết định vẫn vào làm xét nghiệm bình thường và tối sẽ bay đi Singapore. Tôi tính toán rằng nếu rủi mà chồng tôi có phải mổ thì chúng tôi có thể quay lại Việt nam mổ luôn. Tôi quyết định như vậy một cách hết sức độc đoán và sẽ chẳng có ai, chẳng có gì lay chuyển được tôi lúc này.

Buổi chiều các con tôi đi học về, hai đứa bé vẫn vô tư đùa nghịch chẳng mảy may buồn phiền, tim tôi đau thắt khi thấy chúng.Chỉ có Quyên thì khác, cô bé đang tuổi teen của tôi bước vào nhà mặt cố lầm lì để che giấu nỗi buồn và sự lo lắng về sức khỏe của bố. Tôi đứng trên thềm tầng 2, thấy nó đi lên, chạm mặt tôi, nó ngước mắt lên nhìn tôi, ánh mắt đó tôi không bao giờ quên được. Nó quay ra ôm tôi, xiết mạnh tôi lại. Tôi nghe tiếng nó nghiến răng, tôi cảm nhận người nó run lên. Nó bật lên câu “mẹ ơi” rồi chạy vào phòng. Tôi biết nó đang khóc. Tôi không thể vào an ủi nó vì tôi cũng đang khóc nấc lên rồi. Sao lại có những lúc tôi buồn thê thảm và bất lực đến thế này. Tôi vào phòng tôi, chui vào toilet đóng cửa lại và đứng đó khóc. Tôi khóc và nhìn mình trong gương, tôi già nhanh kinh khủng. Mặt tôi thất thần, phờ phạc như một người đàn bà 50 tuổi. Tôi vội vã nước lạnh vào mặt, rửa mặt và cố trấn tĩnh lại. Tại sao mình lại khóc nhiều như thế? đã có gì đâu nhỉ? mình thế này thì nếu có chuyện thật thì chồng sẽ dựa vào ai? con cái sẽ trông vào đâu? Tôi chải lại tóc, cột lại và đi xuống nhà. Tôi cần phải trở về vai trò của một người vợ, môt người mẹ, một người giữ lửa cho gia đình. Tôi chạy xuống ngó nghía xem bữa chiều sẽ ăn gì và nấu nướng. Chưa thể gục được lúc này, cuộc chiến còn chưa bắt đầu cơ mà. Đúng là một cuộc chiến, và tôi cũng không thể ngờ rằng đây lại là một cuộc chiến quá lâu và cực kỳ gian khó…

Chuyến đi Singapore lần này chúng tôi chưa biết sẽ dài bào lâu và chưa biết sẽ diễn ra như thế nào vì vậy chúng tôi quyết định triệu tập gấp cuộc họp toàn bộ quản lý chủ chốt của hệ thống kinh doanh của chúng tôi để thông báo tình hình và cắt đặt công việc trong thời gian chúng tôi đi vắng. Buổi họp diễn ra tại quán cà phê Lộc Vừng ngay cửa ngõ nhà tôi. Khi mọi người có mặt đông đủ, chồng tôi đi vào, bước đi hơi chậm chạp và người bắt đầu có vẻ đung đưa mất thăng bằng. Chồng tôi ngồi vào ghế đầu bàn giống kiểu ghế chủ tọa, anh gục đầu xuống tay đang đặt trên bàn. Chắc có lẽ anh đang đau đầu. Không khí khá trầm, không vui vẻ đùa cợt như các lần họp trước. Mọi người im lặng chờ chồng tôi… Anh gục mấy phút rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, Anh nói:

  • Chắc mọi người cũng đã biết, hiện nay tôi không được khỏe. Tôi phải sang Singapore một thời gian để kiểm tra sức khoẻ. Chuyến đi này chưa biết bao lâu và cũng chưa biết sẽ như thế nào. Vì vậy, tôi triệu tập cuộc họp này để thông báo cho mọi người tình hình và đề nghị mọi người thời gian này nên tự chủ động trong công việc. Có vấn đề gì căng cần giải quyết thì anh Thắng (anh họ chồng tôi) sẽ thay mặt tôi giải quyết.

Chồng tôi nói đến đó thì ngừng lại và lại gục đầu xuống bàn. Không khí lại càng trầm hơn. Đâu đó tôi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh em chiến hữu, không lo sao được chứ. Tất cả mọi người ngồi đây ngoài viêc là quản lý mọi người còn là cổ đông. Hiện giờ đầu tầu đang gục xuống thế kia, con tầu sẽ đi đâu? Liệu có chòng chành??? Tôi nhìn thấy có những đôi mắt hơi đỏ lên, tôi biết anh em bạn bè đang cố kiềm chế không khóc. Tôi thoáng sợ, thoáng lo âu… sao không khí này nặng nề và giống như chia ly thế. May quá, chồng tôi lên tiếng cắt ngang bầu không khí não nề:

  • Thôi tôi đã nói hết rồi, giờ tôi cũng mệt và cần nghỉ ngơi. Anh em về nhé.

Nói xong chồng tôi đứng dậy, tôi lập cập đứng lên đi theo. Hai vợ chồng chậm chạp bước về nhà…

Mãi sau này tôi mới được anh Thắng kể lại là ngoài cuộc họp này, chồng tôi còn gặp riêng anh Thắng dặn dò rất nhiều việc và dặn anh làm những gì nếu trong trường hợp anh không qua khỏi… Ngay với tôi, anh cũng dành gần hết đêm để tâm sự về gia đình và về công việc giống như anh sắp ra đi vậy. Anh nói nhiều về công việc, về từng người trong nhóm chúng tôi. Anh dặn dò tôi về điểm mạnh điểm yếu của từng người và nên sử dụng ra sao. Rồi cuối cùng anh nói ”Trong các thằng bạn của anh, hầu như chúng nó đều rất tốt và đáng tin. Trong đó có hai người mà em có thể tin tuyệt đối và hoàn toàn yên tâm nếu không có anh đó là thằng Long bi bô và thằng Điểm. Em phải nhớ điều đó” Tôi nghe từng câu từng chữ của anh và ghi nhớ tất cả. Tôi vốn là người rõ ràng và cứng rắn nên lúc này tôi biết cần bỏ qua sự xúc động để ghi nhớ lời dặn cuả anh.

Theo đúng như kế hoạch, sáng hốm sau ngày 13/5 tôi vẫn đưa chồng tôi vào viện Đại học Y làm thủ tục cần thiết để chuẩn bị cho ca mổ. Chúng tôi xác định sang đó kiểm tra nếu vẫn phải mổ thì về mổ đỡ phải mất them thời gian xét nghiệm nữa. Chồng tôi được đưa đi xét nghiệm máu, chụp Xquang… Thế thôi mà cũng mất nguyên cả buổi sáng. Buổi trưa chúng tôi về nhà để chuẩn bị hành lý cho chuyến bay lúc 6 giờ tối. Bố chồng tôi vẫn đang ở lại, ông chờ đưa vợ chồng tôi ra sân bay. Chúng tôi cùng nhau ăn bữa cơm trưa để chiều đi.

Đúng 3 giờ chiều anh Dũng cũng là một quản lý của tập đoàn lái xe đến đón vợ chồng tôi đi. Mẹ tôi tiễn ra tận cửa, bà ôm chặt chồng tôi và nghẹn ngào:

  • Con ơi, con đi rồi nhanh nhanh về với mẹ con nhé.

Tôi quay đi vì tôi bị xúc động, tôi muốn tránh né hình ảnh này. Mẹ tôi vốn rất yêu quý con rể đặc biệt là chồng tôi vì tính anh dễ gần và chất phác. Chồng tôi cũng yêu quý bà và coi bà như mẹ ruột của mình. Vậy nên khi chuyện này diễn ra tôi biết mẹ tôi đau lòng lắm, bà thương anh vô cùng. Mãi mãi sau này tôi cũng không quên được hình dáng mẹ tôi lúc tiễn chúng tôi và câu nói trong nước mắt của Bà.

Thế là chúng tôi bay sang Sing và đặt chân tới Sing vào đúng nửa đêm ngày 13/5/2014.

Write a Comment