tự truyện phần 2: tìm thấy ánh sáng phía cuối đường hầm (p3)

Tổng số tiền nhận được từ gia đình và anh em bạn bè vượt rất xa số tiền cần cho ca mổ và cả đợt xạ trị sau này. Thế là chúng tôi đã nhận được tình yêu thương, sự ủng hộ vật chất và giờ chỉ còn cần đến tinh thần và lòng dũng cảm nữa thôi. Chúng tôi quá may mắn đúng không?…

Chương 3: Vòng tay gia đình và bạn bè…

Ở Hà nội thời điểm đó diễn ra một cuộc họp của toàn bộ hệ thống Maivilla và G15, tất cả các cổ đông, quản lý, các nhà thầu và một số anh em bạn bè của chồng tôi. Đây là cuộc họp đặc biệt mà chúng tôi mặc dù là đầu tầu nhưng không được tham dự. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, anh Thắng (anh họ của chồng tôi) là người triệu tập và chủ trì cuộc họp hôm đó. Anh đã đứng lên nói về tình hình sức khỏe của chồng tôi, anh nói về sự xuất hiện của khối U và không còn nhiều thời gian để trì hoãn mà cần phẫu thuật gấp. Vì trong gia đình anh Thắng có nhiều người làm nghề Y nên anh nắm khá rõ tình trạng của chồng tôi. Lúc phát biểu do quá cảm động anh đã bật khóc và phải dừng lại rất nhiều lần. Anh chính thức kêu gọi phát động giúp đỡ vợ chồng tôi. Tất cả anh em bạn bè đều nhất tâm ủng hộ. Anh Dũng cũng là một quản lý kỳ cựu trong hệ thống đã đưa ra sáng kiến là ngoài việc quyên góp cá nhân, do vợ chồng chúng tôi là người sáng lập ra Maivilla và G15 nên cả hệ thống sẽ trích toàn bộ doanh thu 1 ngày để ủng hộ. Đó là một khoản tiền rất lớn. Sau khi họp thống nhất xong tất cả mọi người nhất trí cắt cử vợ chồng Linh và Ngọc sẽ đích thân mang tiền sang “cứu trợ” chúng tôi. Mặc dù mọi người đề nghị tài trợ tiền đi lại ăn ở nhưng Linh Ngọc dứt khoát không nhận và hai vợ chồng đã sang với chúng tôi vào ngày 19 tháng 5 với toàn bộ số tiền ủng hộ. Tôi còn nhớ số tiền đó lớn lắm phải khoảng 20.000 đô la Singapore.

Về phía gia đình tôi, hai bên nội ngoại cũng gần như vét hết tiền mặt hiện có để chuyển cho chúng tôi. Tôi không thể quên được các con số đó, cứ nghĩ lại tôi lại xúc động và cảm giác biết ơn làm tôi có thể khóc bất cứ lúc nào. Mẹ tôi bán sạch số vàng bà để dành chuyển cho tôi gần 30.000 đô la singapore, chị gái tôi, anh trai tôi, các anh chị bên chồng ai cũng góp số tiền rất lớn. Tôi không thể liệt kê ra đây nhưng tất cả sẽ mãi trong tim tôi, chẳng bao giờ tôi cho phép mình quên. Anh chị Cường – Lương là kết nghĩa của vợ chồng tôi thậm chí sau khi đã qua cho chúng tôi rồi như chưa yên tâm anh chị lại cho thêm lần nữa trước khi đi Singaore mổ. Chúng tôi nhận được không chỉ là rất nhiều tiền mà hơn thế đó là tình người, tình yêu thương, chia sẻ khi hoạn nạn.

Tổng số tiền nhận được từ gia đình và anh em bạn bè vượt rất xa số tiền cần cho ca mổ và cả đợt xạ trị sau này. Thế là chúng tôi đã nhận được tình yêu thương, sự ủng hộ vật chất và giờ chỉ còn cần đến tinh thần và lòng dũng cảm nữa thôi. Chúng tôi quá may mắn đúng không??

Write a Comment