tự truyện phần 2: tìm thấy ánh sáng phía cuối đường hầm (p2)

Chị là một người cực kỳ đáng yêu, tốt bụng và tử tế hiếm thấy. Một điểm hơi mang tính mê tín là chị Thùy là một thiên thần may mắn, chị đã đích thân đưa hàng chục người đi chữa bệnh Ung thư và các bệnh hiểm nghèo khác bên Singapore và tỷ lệ khỏi bệnh, ổn định chiếm đa số (chị chỉ giúp chứ không phải là người chuyên nghiệp làm dịch vụ bên này).

Chương 2: Chọn bệnh viện và chọn bác sỹ – May hơn khôn

Bố chồng tôi tiễn chúng tôi ra sân bay. Khi chia tay, tôi thấy ông nghẹn ngào chẳng nói được gì nhiều:

  • Hai con đi may mắn nhé…

Rồi ông nắm tay chồng tôi rất chặt, chúng tôi quay vào trong và nhanh chóng đi lẫn vào đoàn người bên trong.

Chúng tôi hạ cánh ở sân bay Changi – singapore lúc 10 giờ 30 tối. Sau khi làm thủ tục nhập cảnh ra đến ngoài thì cũng hơn 11h30. Chị Thùy bạn tôi đã chờ bên ngoài. Chị vẫy chúng tôi và mỉm cười, nụ cười động viên. Chúng tôi đi ra chỗ chờ xe taxi, chồng tôi đẩy vali phía trước còn tôi và chị Thùy đi bộ đằng sau. Chị động viên tôi rất nhiều bằng những ví dụ những người đã chữa ở đây và đang tiến triển tốt. Chị Thùy sinh năm 1977 hơn tôi 1 tuổi. Thực ra chị là bạn thân của chị gái tôi từ khi học trong trường Nhạc viện Hà nội. Chị học viole, sau này tu nghiệp ở NUS là trường hàng đầu ở Singapore và ở lại mảnh đất đáng yêu này lập nghiệp. Chị là người nhiệt tình nhất từ trước tới giờ mà tôi thấy, thậm chí chị còn nhiệt tình với cả những người chỉ quen thoáng qua. Ngoài tính chậm chạp, lề mề một chút thì còn lại chị là một người cực kỳ đáng yêu, tốt bụng và tử tế hiếm thấy. Một điểm hơi mang tính mê tín là chị Thùy là một thiên thần may mắn, chị đã đích thân đưa hàng chục người đi chữa bệnh Ung thư và các bệnh hiểm nghèo khác bên Singapore và tỷ lệ khỏi bệnh, ổn định chiếm đa số (chị chỉ giúp chứ không phải là người chuyên nghiệp làm dịch vụ bên này). Chính vì vậy mà khi chồng tôi phát hiện u não, có một cô cũng từng được chị Thùy giúp đỡ cứ nhắc đi nhắc lại là “Thùy phải ra sân bay đón Dung Chính nhé, như thế mới may mắn” Và quả thật, thần may mắn đã mỉm cười với chúng tôi.

Chúng tôi chạy taxi về Simei khu nhà chị Thùy ở, không xa sân bay là mấy. Chúng tôi sẽ tá túc tạm nhà chị 1 đêm vì khá muộn rồi. Nhà chị có 1 phòng dành cho hai cô con gái, đêm nay chị dành cho vợ chồng tôi. Phòng chỉ có 1 cái giường tầng kiểu so le nhưng lại cố định nên chúng tôi quyết định hai vợ chồng sẽ cùng nằm tầng 2 của giường để được gần nhau. Hai vợ chồng cả đêm gần như quắp chặt mới vừa được với cái giường bề ngang khoảng 1.1m. Nhưng chúng tôi cảm thấy hạnh phúc. Không hiểu sao lúc này hai vợ chồng chẳng muốn rời nhau, dù chỉ xa khoảng mấy chục centimet. Chúng tôi đang mơ hồ lo sợ sẽ mất nhau chăng?

Trước khi đi ngủ, chị Thùy và anh Sơn chồng chị vào phòng chúng tôi để nói chuyện. Việc đầu tiên với chúng tôi trong lúc này là tìm bệnh viện và tìm bác sỹ. Tất cả đều rất mông lung mới mẻ đối với tôi. Có 2 phương án: Bệnh viện nhà nước chi phí rẻ hơn nhưng khá khó đăng ký hoặc bệnh viện tư sang trọng, tiện nghi hiện đại nhưng lại đắt tiền. Tôi đề nghị chị giúp để đăng ký khám tại SGH (General Singapore Hospital) – Bệnh viện công của Singapore. Chị Thùy liên hệ với chị Trang là bạn chị bên đó, và chị ấy đã hứa giúp chúng tôi. Bình thường việc đột xuất rất khó đặt nhưng do chị Trang làm việc tại viện SGH nên chị có nhờ được và chúng tôi đã chắc chắn có lịch khám. Thế là xong về bệnh viện, còn bác sỹ, đây mới là vấn đề đau đầu. Chồng chị Thùy tư vấn cho tôi nhiều, chúng tôi tìm kiếm thông tin trên mạng và cuối cùng chúng tôi chọn được một giáo sư, bác sỹ phẫu thuật thần kinh hàng đầu của Singapore – bác sỹ John Thomas. Ông là một vị bác sỹ có khuôn mặt vô cùng nhân từ, da hơi ngăm đen, nhìn ông tôi đoán ông là người gốc Ấn độ. Sau khi quyết định xong chúng tôi nhờ chị Trang tìm cách liên hệ với bác sỹ John Thomas. Thật may mắn, chúng tôi đã có được lịch hẹn khám với ông tại phòng khám riêng của ông vào ngay ngày hôm sau.

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đi đến gặp bác sỹ John Thomas tại phòng khám trên Orchard – khu trung tâm của Singapore. Ông là một bác sỹ giỏi hàng đầu của Sing nên có lẽ vì thế mà ông được đặc cách, ngoài việc làm việc chính thức ở SGH ông còn có cả phòng khám riêng bên ngoài điều mà các bác sỹ bình thường khác không được phép. Đó là một căn phòng rất đẹp nằm trong toà nhà. Chúng tôi đến nơi, sau khi đăng ký với Lễ tân, chuyển phim scan vào trước, chúng tôi được yêu cầu ngồi chờ bên ngoài chờ bác sỹ gọi. Một lúc sau, chúng tôi được gọi vào gặp ông. Tôi hồi hộp vô cùng, tôi thầm mong ông sẽ nói chồng tôi sẽ không phải phẫu thuật não. Chúng tôi bước vào phòng, ông ngước lên nhìn 3 chúng tôi và hỏi:

  • Ai là bệnh nhân? – Và mắt ông hướng về phía tôi. Chắc ông nghĩ là tôi?

Quả thật lúc này nếu nhìn 3 chúng tôi chắc chắn ai cũng nghĩ bệnh nhân là tôi chứ không phải ai khác. Chị Thùy là dân chơi nhạc nên nhìn rất tươi tắn, thời trang. Chồng tôi thì dáng dấp nhanh nhẹn, quân bò áo phông, giầy all star, khoác ba lô khỏe khoắn như một người đi du lịch. Duy chỉ có tôi lúc này dù mập mạp nhưng mặt mũi vô cùng hốc hác. Tôi khá mệt mỏi, ăn uống không ngon miệng mấy hôm rồi và tất nhiên cũng chẳng thiết tha gì son phấn. Tôi mặc cái quần ngố và áo thun cực đơn giản, tóc túm đằng sau gáy và tôi còn chả nhớ mình đã chải đầu hay chưa…

Chị Thùy hiểu ngay sự nhầm lần này của bác sỹ và tủm tỉm chỉ về phía chồng tôi và nói với bác sỹ John Thomas rằng đó mới là bệnh nhân. Ông thoáng ngạc nhiên khi nhìn chồng tôi. Ông bắt tay cả ba chúng tôi và mời chúng tôi ngồi đối diện ông. Chồng tôi và chị Thùy ngồi gần ông còn tôi ngồi phía dưới. Ông mỉm cười dịu dàng, đứng dậy lấy mấy tấm phim chụp của chồng tôi kẹp vào một tấm bảng mầu trắng có đèn rọi, tất cả hình ảnh trong phim sáng lên và rất rõ ràng. Tôi nhìn rõ khối u trong não chồng tôi, nó khá lớn và chèn ép khiến cho đường trung tuyến ở giữa não bị vẹo sang một bên. Ông gọi chồng tôi đứng dậy và kiểm tra phản xạ của anh. Sau nhiều lần đưa chồng đi khám nên đến bây giờ sau gần 3 năm tôi gần như thuộc lòng cách khám của các bác sỹ. Mặc dù nhìn có vẻ thủ tục nhưng cách khám đó là rất cần thiết với bệnh nhân. Sau khi yêu cầu chồng tôi trở về chỗ ngồi ông bắt đầu nói:

  • Tình hình hiện nay là nghiêm trọng, khối U đã chèn ép gây phù não và lệch đường trung tuyến não. Tôi không hiểu tại sao anh ấy (chồng tôi) có thể nhìn vẫn khỏe mạnh bình thường như thế này. Có lẽ là do anh có nội lực quá tốt. Chứ với hình ảnh chúng ta thấy ở đây thì thậm chí bệnh nhân đã phải hôn mê sâu.

Ông ngừng lại và ngồi xuống bàn, lấy 1 tờ giấy và một cái bút ra. Ông vừa giảng giải lại vừa viết ra cho chúng tôi dễ hiểu về tình trạng bệnh của chồng tôi. Lúc này nhìn ông như là một thầy giáo đang cần mẫn giảng bài cho học sinh vậy. Chúng tôi nghe và cảm thấy rất rõ ràng, dễ hiểu. Tuy nhiên điều tôi hy vọng khi đến đây đã không xảy ra, ông đã kết luận trường hợp của chồng tôi phải mổ gấp, không còn nhiều thời gian để cân nhắc nữa. Cả 3 chúng tôi lặng người đi, thế có nghĩa là không có cách khác rồi, thế có nghĩa là các bác sỹ Việt nam đã chẩn đoán lâm sàng hoàn toàn chính xác. Ông nói có hai trường hợp xảy ra: Một, nếu mổ ra là khối u lành, thì mọi việc sẽ tốt ngay và không phải làm thêm gì nữa. Hai, mổ ra nếu là khối u ác tính thì sẽ phải hóa trị và xạ trị. Ông nói chúng tôi có thể quyết định mổ ở Singapore hoặc về Việt nam. Nếu mổ ở Việt Nam thì ông sẽ cho uống thuốc giúp chồng tôi tạm ổn để có thể bay về.Trong khi giải thích ông cũng nói khá rõ về chi phí ca mổ, chi phí hóa trị và xạ trị, tuy nhiên lúc này tôi chỉ để ý đến mổ chứ không nghĩ chồng tôi lại phải hóa trị hay xạ trị. Đó là tính lạc quan sẵn có trong tôi. Chi phí ca mổ khoảng 45.000 đô la Singapore, đó là số tiền không nhỏ nhưng tôi quên ngay bài tính trước của tôi là quay về Việt nam mổ mà nhanh chóng quyết định luôn là sẽ mổ ở Singapore vì tôi nghĩ mổ ở đây chồng tôi sẽ được an toàn hơn, hậu phẫu tốt hơn và quan trọng là tôi rất lo ngại sợ chồng tôi không kịp chờ được việc quay về Việt nam. Bác sỹ John Thomas cũng nói 98% ca mổ sẽ thành công, 2%  là chồng tôi có thể mất trí nhớ. Chúng tôi chấp nhận.

Mọi việc được quyết định nhanh chóng, chúng tôi được hẹn vào thăm khám mang tính chất thủ tục tại bệnh viện vào ngày hôm sau để lấy lịch mổ. Sau khi đã chắc chắn chúng tôi không còn thắc mắc gì, ông chào chúng tôi và chúng tôi đi ra ngoài để thanh toán tiền tư vấn.

Ra đến ngoài, tôi ngồi thụp xuống ghế. Thế là cuộc chiến đấu bắt đầu rồi. Ngồi trấn tĩnh, Tôi cầm điện thoại lên và gọi về nhà thông báo cho mẹ tôi, thông báo cho bố chồng tôi là chồng tôi phải mổ. Chị tôi cũng vì quá lo nên đã chủ động liên lạc với chị Thùy và biết tình trạng. Chưa đầy 5 phút, tôi nhận được liên tiếp điện thoại của anh rể và chị tôi. Tôi nghẹn ngào nói chuyện với chị. Chả hiểu sao khi hoạn nạn, cứ đối diện với người thân là tôi bị xúc động mạnh và tôi dễ khóc lắm:

  • Bình tĩnh nhé, có cần chị sang không? Chị tôi an ủi tôi
  • Thôi chị không phải sang đâu, chị ở nhà để ý mẹ và bọn trẻ con hộ em. Em lo mẹ huyết áp cao mà nghĩ ngợi sẽ nguy hiểm.
  • Ừ, Dung đừng lo, ở nhà đã có chị và bác Khánh, yên tâm nhé. Thế tiền nong thế nào? Đã có đủ chưa?
  • Việc diễn ra nhanh và bất ngờ quá, Em cũng không chuẩn bị trước tình huống này nên em không có sẵn tiền mặt ở nhà. Chị vay giúp em nhé. Chị xem có ai sang thì gửi cho em. Tạm thời bên này em cứ vay trước của chị Thùy.
  • Được rồi, để chị vay cho. Chị sẽ hỏi vay bà Hiền (mẹ chồng chị tôi) Đừng lo gì. Giữ sức khỏe còn chăm sóc thằng Chính.

Tôi khóc nghẹn trong điện thoại. Chúng tôi lấy nhau 16 năm hầu như anh chẳng ốm đau bao giờ chứ đừng nói nằm viện. Bây giờ tôi sẽ phải là chỗ dựa cho chồng tôi. Tôi sẽ phải tập tành chăm chồng. Rồi tôi lại nghĩ đến 3 đứa con, chúng nó ở nhà liệu có nhớ chúng tôi không? Chúng nó ở nhà nhỡ ốm đau thì sao, Út An bé bỏng của tôi còn đang tập nói và tôi nhớ cồn cào cách nó phát âm ngọng nghịu…

Chị Thùy cũng buồn lắm, mắt chị đỏ hoe. Chắc chị đang thất vọng vì chị vẫn nghĩ chồng tôi chỉ phải uống thuốc. Ở nhà, tất cả anh em cổ đông bạn bè cũng đang thót tim chờ kết quả khám, mọi người đã nhờ Linh liên hệ với chị Thùy vì chị em vốn cũng đã khá thân từ trước. Linh là nhân viên hậu cần trong Hệ thống khách sạn của tôi và cũng là vợ của Ngọc bạn thân vợ chồng tôi nên chúng tôi thân nhau hơn so với quan hệ sếp với nhân viên bình thường. Tất cả thông tin về chúng tôi gần như thông qua Linh để đến với mọi người. Chị Thùy báo tin cho Linh là chồng tôi phải mổ. Sau này Linh kể lại với tôi là em thấy chị Thùy vừa khóc vừa báo như vậy, em cũng khóc theo, chồng em ngồi cạnh cũng khóc và cả đêm ấy vợ chồng em không ngủ được. Hai vợ chồng Linh Ngọc là những người bạn rất đáng quý của chúng tôi, luôn luôn có mặt bên chúng tôi những lúc tôi đau khổ và hoạn nạn nhất. Chúng tôi may mắn là trong hoạn nạn chúng tôi luôn nhận được tình yêu thương, sự giúp đỡ của tất cả mọi người xung quanh.

Ngày hôm sau, sau khi hoàn thành việc khám thủ tục, chụp lại não thì chúng tôi cũng nhận được lịch mổ là ngày 20 tháng 5 và nhập viện đêm 19 tháng 5. Vì muốn chồng tôi được thoải mái tư tưởng trước ca mổ, tôi thuê phòng ở khách sạn CALTON nằm ở khu City Halls trung tâm của Singapore. Chúng tôi sẽ ở đó 5 ngày chờ nhập viện. 5 ngày đó chúng tôi rất vui vẻ bên nhau. Tôi liên tục nhận được điện thoại động viên, hỏi thăm từ gia đình và bạn bè. Thú thật là chưa một phút nào tôi nghĩ chồng tôi sẽ bị ung thư. Tôi chỉ nghĩ đó là một khối u và cần loại bỏ, thế thôi. Thậm chí chồng tôi vẫn còn cực kỳ vui vẻ tếu táo khi trêu tôi là anh sẽ nhập viện vào ngày sinh nhật Bác…

Tuy vậy, không hẳn lúc nào sự lạc quan cũng đầy ăm ắp nơi chồng tôi, có những lúc anh cũng bị tư tưởng nặng nề, đương nhiên rồi vì anh là người sắp phải trải qua một cuộc đại phẫu mà. Tôi còn nhớ tối hôm 18 tháng 5 giữa chúng tôi đã xảy ra cuộc cãi vã cực kỳ căng thẳng khi tôi phát hiện ra anh lén xuống sảnh khách sạn hút thuốc lá. Tôi gào lên:

  • Anh không biết thương ai à? Anh có biết vì sao anh có khối u không? Là do anh hút thuốc đấy. Anh muốn chết hay muốn sống? Mà anh tưởng muốn chết mà dễ à? Anh còn phải mang tiền của đi, tiền núi tiền tấn mới chết được, anh hiểu chưa?

Anh lặng đi chả nói năng gì, tôi sau khi gào thét như một con điên rồi cũng tự trấn tĩnh lại. Có lẽ sự căng thẳng, dồn nén trong mấy ngày qua đã làm tôi mất tự chủ. Tôi đã nói những điều thật ác mồm mà sau này khi biết anh bị Ung thư thật tôi đã ân hận vô cùng. Vậy nên, mỗi chúng ta nên kiềm chế những cơn nóng giận. Bởi vì khi giận chắc chắn sẽ mất khôn và chúng ta thường có xu hướng nói quá lên, nói ác hơn so với con người thật của mình và muốn làm đối phương càng đau đớn chúng ta càng hài lòng???

Sau đó, chắc anh không muốn tôi buồn và giận lâu, anh chậm rãi giải thích với tôi:

  • Thực sự là ngày mai nhập viện rồi, anh sẽ phải mổ não, mổ đầu anh đấy em ạ. Anh chẳng biết sau đó sẽ ra sao nên anh muốn hút thuốc cho bớt căng thẳng và biết đâu sau này anh sẽ chẳng còn mà hút thuốc nữa.

Tôi lặng đi, tôi thấy anh có lý. Hôm trước bác sỹ đã giải thích rất rõ ràng, anh sẽ phải rạch 1 đường dài trên trán, sau đó sẽ lật da đầu lên và khoan 1 lỗ xuyên qua sọ để đưa máy vào tiếp cận với khối u để đưa nó ra. Điều đó thật kinh khủng. Anh có thể mất trí nhớ và thậm chí xấu nhất là có thể không qua được… Tôi khóc và ôm anh. Sẽ không sao đâu, tôi tin như thế. Ca mổ sẽ diễn ra tốt đẹp. Chúng tôi có 98% cơ hội cơ mà. Chúng tôi làm hòa và cùng chuẩn bị cho trận chiến.

Write a Comment