tự truyện phần i: thử thách của số phận

Tôi sẽ kể câu chuyện của vợ chồng tôi… Tuy chưa biết sẽ bắt đầu từ đâu và như thế nào bởi tôi không phải là nhà văn và cũng chưa từng thử viết lách cái gì một cách nghiêm túc nhưng tôi hy vọng chính điều đó sẽ làm cho những trang viết của tôi có thể diễn tả chân thực nhất những cung bậc cảm xúc của chúng tôi trong giai đoạn khó khăn ấy khi mà chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu với căn bệnh ung thư não của chồng tôi. Hy vọng câu chuyện của chúng tôi sẽ như một sự sẻ chia và đồng cảm với những ai đang ở trong tình trạng như chúng tôi và cũng như một tiếng chuông nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng nâng niu những gì chúng ta đang có, hãy yêu thương những ngày yên lành và cũng đừng hoảng sợ hay suy sụp nếu ngày mai một cơn bão nào đó có vô tình ập tới. Nếu một ngày, cuộc sống có những thăng trầm hay nghịch cảnh, hãy hít thở thật sâu, ngẩng cao đầu và gắng sức bước qua. Tôi mong những dòng viết này sẽ khích lệ các bạn vượt qua bằng một niềm tin không dứt như chúng tôi đã và đang có.

CHƯƠNG I: Gia đình hạnh phúc

Chúng tôi là một cặp vợ chồng chưa thể gọi là già và cũng không còn quá trẻ  nhưng đã có nhau và được bên nhau một khoảng thời gian khá dài. Chúng tôi quen nhau tại một  lớp học tiếng Anh buổi tối khi tôi mới 17 tuổi, đang học cấp 3 chuyên Hoá trường Đại học Tổng hợp còn chồng tôi thì đã là sinh viên đại học. Chúng tôi cưới nhau sau đó 2 năm khi mà cả hai đang là sinh viên học chung một trường, khi đó tôi mới có 19 tuổi sinh viên năm thứ nhất. Gần 20 năm sống bên nhau cũng như các cặp vợ chồng khác, chúng tôi cũng có nhiều lúc cãi vã, cũng có những sóng gió nhưng phần lớn thời gian sống chúng tôi vẫn có cảm giác chung là yêu nhau, hài lòng về nhau, tự hào về nhau và cùng muốn chung tay xây dựng một gia đình hạnh phúc với những đứa con ngoan. Chúng tôi có với nhau 3 đứa con, con gái lớn Đỗ Quyên sinh năm 1998, năm tôi 20 tuổi. Lúc sinh cháu chính là lúc tôi chuyển giai đoạn 1 sang giai đoạn 2 và vì kết quả học tốt nên tôi không phải thi và được lên thẳng giai đoạn 2. Đỗ Quyên rất đáng yêu, thông minh hiếm có. Có thể tại giai đoạn mang bầu cháu, tôi vẫn phải thường xuyên có mặt ở giảng đường nghe giảng nên cháu có một tố chất khá đặc biệt. Cháu tự biết đọc từ năm 3 tuổi mà bỏ qua giai đoạn đánh vần. Cháu đọc theo kiểu nhớ mặt chữ và ghép từ từ những gì xem được trên TV. Chính vì thế mà lúc học mẫu giáo ở trường Việt Triều, con gái tôi luôn được cô giáo giao cho nhiệm vụ đọc truyện cho các bạn nghe và trông coi lớp. Ngoài ra con gái tôi còn có một trí nhớ thuộc loại đặc biệt. Tôi còn nhớ có lần có nhóm bạn chồng tôi khoảng hơn 10 người đến nhà chơi, khi ấy con gái tôi mới có hơn 1 tuổi và cũng mới biết nói. Khi mọi người vào, vợ chồng tôi giới thiệu với Quyên:

  • Đây là chú Quân, chú Thắng, chú Long…. Con chào các chú đi.

Tôi giới thiệu thế thôi và cũng không nghĩ cháu sẽ nhớ. Ấy vậy mà khi mọi người ra về, Đỗ Quyên đứng cửa chào từng người một chả nhầm tên một ai. Đến giờ bạn bè chúng tôi vẫn còn nhắc đến câu chuyện đó mỗi khi nói về cháu. Khi lớn lên đi học con gái tôi vẫn có những thành tích học tập thuộc dạng khủng và luôn là tấm gương cho các em noi theo. Khi tôi đang viết lại câu chuyện này thì cháu bắt đầu những năm tháng sinh viên tại trường Đại học danh tiếng hàng đầu của Mỹ – trường Cornell.

Sau 6 năm tôi sinh đứa thứ hai là con trai – Thiện Khiêm. Con trai tôi sinh ra có khuôn mặt xinh như con gái, da trắng môi đỏ, mắt to tròn và là 1 đứa trẻ thông minh, tình cảm. Thiện Khiêm ít nói, ít thể hiện mình nhưng thành tích học tập bao giờ cũng ở top đầu của lớp, ngoài ra Khiêm rất yêu thể thao và âm nhạc. Thiện Khiêm là đứa bé có tính tự giác và độc lập trong cuộc sống và đặc biệt là trong học tập. Tôi không bao giờ phải nhắc nhở con câu nào về việc học. Nếu ngày nào có nhiều bài cần học, con trai tôi tự đặt chuông và dậy ngồi học lúc hơn 4 giờ sáng. Tôi rất yêu và yên tâm về cậu con trai này.

Sau 8 năm (năm 2012) tôi lại sinh thêm bé gái thứ ba. Khi sinh cháu, đích thân chồng tôi đặt tên con là Mỹ An với mong muốn con đến với gia đình và mang bình an đến cho tất cả chúng tôi. So với 2 anh chị thì Mỹ An là đứa có hình thức và tính cách nổi trội nhất. Khi mới sinh ra nhìn Mỹ An không ai nghĩ đó là đứa bé thuần Việt, cháu có khuôn mặt khá Tây, mắt to sinh động, sống mũi cao da trắng ngần và có cái cằm cực kỳ yêu. Mỹ An có vẻ được chồng tôi yêu nhất vì có thể một phần do cháu bé, một phần do nó quá thông minh hóm hỉnh và quan trọng nhất nó là đứa bé mà chúng tôi có nhiều thời gian nhất cho con, giai đoạn sinh cháu vợ chồng tôi có kinh tế cũng ổn định và không còn quá bươn trải, vất vả như trước.

Cả 3 con của chúng tôi đều được cho học ở trường Quốc tế Pháp. Chúng tôi cố gắng cho các con được ở môi trường tốt nhất có thể và các cháu đều tỏ ra là những đứa bé ngoan ngoãn, thông minh. Kinh tế gia đình chúng tôi giai đoạn này cũng vững vàng vì chúng tôi có công việc kinh doanh riêng và đang trong giai đoạn phát triển rực rỡ. Chúng tôi đã xây dựng một chuỗi khách sạn Mini và nhà nghỉ cao cấp rất có tên tuổi với hơn 30 cơ sở kinh doanh trên khắp thành phố Hà nội. Rất nhiều người trong gia đình nội ngoại và bạn bè đang đầu tư theo chúng tôi. Điều đó có nghĩa là công việc của chúng tôi không chỉ quan trọng với gia đình tôi mà còn có rất nhiều người cùng chung một con thuyền, cũng là “miếng cơm manh áo” của họ…

Thời điểm đầu năm 2014, học theo chị gái tôi gia đình chúng tôi cũngquyết định chuyển lên nhà mới ở Sóc sơn và cùng với anh trai tôi xây dựng ngôi nhà trong mơ của mình. Đó là khu trang trại trên đồi thông rất thơ mộng. Chúng tôi đã xây hai biệt thự rộng rãi cho hai gia đình với hệ thống trang thiết bị hiện đại trên một mảnh đất rộng hơn 7.000 m2,xung quanh ngôi nhà là thảm cỏ xanh mướt mát, những hàng cây ăn quả và rất nhiều hoa. Chúng tôi cũng trồng nhiều rau, cây ăn trái ngắn ngày và dành toàn bộ phần đất phía sau để chăn nuôi. Cuộc sống kiểu tự cung tự cấp với những nguồn thực phẩm sạch đúng như ước mơ của cả hai vợ chồng. Chúng tôi vô cùng hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống đang có. Lúc đó tôi vẫn duy trì ngôi nhà ở trong nội thành Hà nội, chỉ có anh trai tôi thì chuyển lên Sóc sơn ở hẳn. Cứ đến chiều thứ sáu cả nhà tôi lại háo hức chạy xe về Sóc sơn và sáng thứ hai đi sớm. Những ngày tháng ấy thật êm đềm. Buổi sáng hai ngày cuối tuần, tôi không muốn đi đâu, chỉ loanh quanh ở căn bếp, nấu những món ăn ngon cho cả nhà, con gái lớn làm bánh còn chồng tôi thì dạo quanh khu vườn, ngắm từng bông hoa lan mới nở, từng chồi xanh mới nhú và hít thở không khí trong lành từ những hàng thông trong vườn và cả 1 đồi thông phía sau nhà. Tôi thường chuẩn bị 1 khay đồ cho hai chúng tôi cà phê hoặc nước trà ngon, một đĩa hoa quả và 1 đĩa bánh quy bơ thơm phức con gái lớn tôi làm. Thỉnh thoảng anh trai tôi ở bên cạnh cũng sang ngồi cùng, nhấm nháp cà phê và ăn bánh. Mấy anh em lại đàm đạo tỷ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ việc xã hội đến việc gia đình. Anh trai tôi cũng tham gia công việc kinh doanh cùng vợ chồng tôi và là người quản lý sổ sách cho chúng tôi. Chị dâu tôi có lần còn nói đùa cuộc sống của vợ chồng tôi giống như đại gia ở Nga, cả tuần làm việc ở city và cuối tuần lại về trang trại riêng ở quê để tận hưởng cuộc sống. Lúc ấy, tôi rất hạnh phúc, tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã cho tôi một cuộc sống sung túc và an nhiên và cảm thấy chúng tôi như đang được bù đắp cho bao ngày khó khăn khi mới khởi nghiệp… Nhưng chẳng thể ngờ rằng đã có những con sóng ngầm, đã có những dấu hiệu của một cơn bão mà chẳng ai có thể nghĩ tới, thậm chí khi có những dấu hiệu khá rõ rệt mà vì quá lạc quan đến mức chủ quan mà chúng tôi luôn tìm ra những lý do hết sức hợp lý để giải thích cho những dấu hiệu đó. Tôi đã rất ân hận vì mình cũng là người có học thức, đi lắm biết nhiều vậy mà có thể bỏ qua những dấu hiệu báo bệnh của chồng một cách hết sức ngớ ngẩn….

(To be continued)

Write a Comment