tự truyện phần 2: tìm thấy ánh sáng phía cuối đường hầm (p4)

Có y tá vào gọi tôi nói rằng chồng tôi đã tỉnh và muốn gặp tôi. Lau nước mắt, tôi cố gắng chỉnh lại đầu tóc để gặp chồng tôi. Chỉ hai người được vào nên Tôi và Linh vào trước, Ngọc ngồi ngoài chờ. Tôi đi qua dẫy hành lang và được đưa vào một phòng chăm sóc đặc biệt, chồng tôi nằm đó với 1 vành băng trắng tinh trên đầu, xung quanh là dây và ống chằng chịt. Anh được đi quần tất dài và có một máy sưởi ấm ở chân. Chồng tôi nằm đó yếu đuối và ánh mắt anh đang tìm kiếm tôi, nhìn thấy tôi anh nhẹ nhàng mỉm cười….

Chương 4 : Ca mổ và cú sốc của tôi

Trưa ngày 19 tháng 5, tôi cùng chị Thùy đưa chồng tôi vào nhập viện. Anh được đưa vào nằm ở 1 phòng có 4 cái giường kê 4 góc. Mặc dù bệnh viện này đã hơn 100 tuổi nhưng đồ đạc, tiện nghi khá ổn và quan trọng là vô cùng sạch sẽ. Chồng tôi có vẻ khá trầm ngâm. Anh thay đồ bệnh viện vào rồi nằm lên giường. Vừa nằm một lúc thì có 1 kíp bác sỹ và y tá bước vào. Họ vào và chào chúng tôi, vị bác sỹ dáng cao to. Ông giới thiệu với chồng tôi là ông cùng mọi người đi là ekip gây mê cho chồng tôi ngày mai. Ông hỏi thăm chồng tôi thấy thế nào và động viên chồng tôi rằng ông cùng mọi người sẽ giúp chồng tôi có một ca mổ thành công. Nói xong ông chào chúng tôi và đi ra. Chỉ tầm 10 phút sau lại có một cô gái rất xinh đi vào. Cô hỏi chồng tôi có phải bệnh nhân mới vào hay không. Chồng tôi gật đầu. Sau đó có giới thiệu cô ở nhóm từ thiện gì đó tôi cũng không nhớ và cô nói nếu cần giúp đỡ gì chúng tôi có thể nhờ cô. Nói chung mọi thứ diễn ra ở Bệnh viện SGH làm tôi cứ đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Ở đây, bệnh nhân có cảm giác mình là tâm điểm, là cái gì đó cực kỳ quan trọng. Bệnh nhân nhận được sự tôn trọng, quan tâm của tất cả cán bộ nhân viên, y bác sỹ ở bệnh viện. Thậm chí chị nhân viên lau nhà khi vào lau cũng “sorry” xong mới lau. Đúng là một thế giới văn minh, điều mà chúng tôi chưa từng gặp ở nhà.

Cuối giờ chiều chồng tôi được đưa đi làm thêm một số xét nghiệm và đánh dấu vị trí mổ. Chúng tôi đi về. Lúc này tôi đã trả phòng khách sạn và tá túc nhờ phòng dậy học của chị Thùy ở trên tầng trên nhà chị. Đây là căn phòng chị thuê của hàng xóm người Việt nam ở tầng trên để dậy học vì chị dậy đàn nên có lẽ chị sợ tiếng ổn làm ảnh hưởng đến sự yên tĩnh cần thiết của gia đình. Căn phòng khá nhỏ, chắc tầm 10m vuông, không có tủ. ngoài cái đàn piano ở góc thì có mấy cái đệm chị Thùy để sẵn đó cho khách. Tôi cũng chỉ một mình có 1 lúc thì vợ chồng Ngọc Linh sang đến nơi. Đêm nay và đêm mai hai vợ chồng sẽ ngủ với tôi. Nghĩa là tôi chưa lo cô đơn, dù sao cũng có bạn bè bên cạnh.

Gần tối, sau khi đi ăn tạm qua loa thì tôi đưa hai vợ chồng Linh Ngọc vào thăm chồng tôi. Lúc này chồng tôi đã được cạo trọc đầu và có vết bút dạ đánh dấu rất rõ ràng vị trí mổ. Nhìn thấy chúng tôi, mắt chồng tôi thoáng mừng rỡ. Ngọc tiến lại bắt tay anh và nói đùa “em đã bảo anh rồi, đi đánh GOLF thì đội cái mũ cối vào cho an toàn, ai lại để chúng nó đánh nguyên cả quả bóng vào đầu như thế” Câu đùa của Ngọc làm mấy chúng tôi cười ồ lên và không khí cũng đỡ căng thẳng. Tôi và Linh ngồi ghế nhìn hai ông đàn ông nói chuyện với nhau. Chẳng biết lúc đó Linh nghĩ gì nhưng tôi thì nhớ lại bao lần chúng tôi đã đi chơi với nhau. Vợ chồng Ngọc và vợ chồng tôi rất hay đi du lịch cả ngắn ngày và dài ngày cùng nhau. Chúng tôi đã đi cùng nhau không chỉ khắp các tỉnh ở Việt nam mà còn đi nước ngoài. Nhưng lần này chúng tôi lại không phải tâm thế của người đi chơi, ai cũng cố giấu đi sự lo lắng trong lòng. Ngồi chơi khá lâu thì chúng tôi cũng đi về vì bệnh viện bên này không bao giờ cần người nhà ở lại.  Tất cả đều có y tá và hộ lý lo hết, cần bất cứ điều gì bệnh nhân chỉ cần ấn chuông là chưa đầy 3 giây đã có người đến. Ngoài ra họ còn có hệ thống camerra quan sát, nếu thấy ai cần gì họ cũng chủ động tới. Ngọc chào chồng tôi và hẹn mai sẽ vào sớm.

Đêm đó tôi thức trắng, tôi nằm đếm thời gian trôi chờ đến sáng để vào với chồng tôi. Anh đang một mình trong bệnh viện, chắc đang cô đơn lắm. Tôi không biết hai vợ chồng Linh Ngọc có chợp mắt được chút nào không nhưng chúng tôi nói chuyện rất khuya và hầu như tránh nhắc đến việc chồng tôi ốm.

Sáng sớm chúng tôi ra khỏi nhà và đi vào viện. Mặc dù ca mổ sẽ bắt đầu lúc 1h chiều nhưng tôi muốn vào sớm với anh. Vào tới nơi tôi thấy chồng tôi cũng đã ngồi đó, anh đã xong vệ sinh cá nhân từ lâu. Chắc trước ca đại phẫu anh cũng không ngủ được giống tôi. Nhìn chồng tôi đầu trọc, mặc bộ quần áo bệnh nhân nước mắt tôi ứa ra, nhìn anh xót xa quá. Người đàn ông khỏe mạnh, cao lớn và đẹp trai của tôi giờ sao nhìn khác quá. Anh xuống giường, xỏ đôi dép bước lại gần tôi. Anh nắm tay tôi rất chặt, nhìn tôi chả nói gì. Lúc này cũng chẳng cần nói gì cả, chúng tôi bên nhau trước cuộc chiến và chúng tôi sẽ cùng chiến đấu.

Gần 12 giờ, người ta đẩy 1 cái giường đến và yêu cầu anh nằm lên. 2 nhân viên nam đẩy chồng tôi đi trước, tôi và Ngọc Linh chạy theo sau. Họ đẩy đi đường rất ngoằn nghèo tôi chịu không nhớ nổi. Ở bệnh viện này các tòa nhà liên hoàn với nhau, nối liền với nhau cả tầng 1 và một số tầng trên. Sau một lúc chồng tôi được đẩy đến khu phẫu thuật đặc biệt, tôi không biết nó nằm ở tòa nào. Chồng tôi được đẩy vào trong, anh giơ tay vẫy chào chúng tôi, phút ấy tôi đã khóc khi vẫy chào đáp lại anh…

Tôi và mọi người được đưa đến phòng dành cho người nhà bệnh nhân đối diện với cửa phòng mổ. Trong phòng có một cái tủ bán cà phê tự động, tôi cho 60 xu vào và lấy 1 cốc cà phê để uống. Tôi chẳng ăn gì và cũng chẳng thiết ăn gì hết. Ngọc Linh bảo tôi ăn nhưng thú thật tôi chịu, lúc này cổ tôi nghẹn như có cái gì chẹn ngang. Chị Thùy đến và rủ Linh Ngọc đi lên Orchard trả tiền ngoài cho ca mổ (nói là tiền ngoài vì chúng tôi đã chủ động chọn vị giáo sư này mổ chứ không theo sắp xếp của bệnh viện nên chúng tôi phải trả cho ông tiền riêng, sau này ở lần mổ sau ông đã lấy rất ít, chỉ mang tính chất tượng chưng. Ông rất tình cảm). Ngọc dứt khoát không đi, chỉ có Linh đi cùng chị Thùy. Ngọc muốn ở lại chờ chồng tôi, dù biết sẽ rất lâu và cũng chẳng giúp được gì. Nhưng tôi thực sự biết ơn và cảm động vì tình cảm đó. Tôi và Ngọc ngồi trong phòng chờ đếm thời gian trôi, chúng tôi im lặng và hầu như không nói chuyện, bác sỹ nói ca mổ dài khoảng 3 tiếng nhưng chúng tôi ngồi đếm 3 tiếng rồi 4 tiếng, 5 tiếng cũng chẳng thấy người ta đẩy chồng tôi ra. Tôi lo lắng, hoang mang và cồn cào như lửa đốt trong lòng. Qua 5 tiếng tôi không thể chịu nổi, tôi lao vào nhờ y tá kiểm tra xem giúp tôi sao lâu thế. Họ kiểm tra và sau đó báo cho tôi là ca mổ đã xong và chồng tôi đang được hoàn thiện các công đoạn cuối cùng và chắc sắp được đưa ra. Tôi lại quay lại phòng chờ với Ngọc. Cả mấy tiếng đồng hồ chờ đợi, tôi để ý Ngọc cứ ngồi cắn móng tay, mặt rất thất thần, hoang mang. Tôi biết cậu ta căng thẳng và lo cho chồng tôi. Chị gái tôi cũng gọi điện cho tôi nhiều lần để hỏi han tình hình ca mổ…

Lại nói về ở nhà, trong lúc chồng tôi phẫu thuật, tất cả mọi người ở nhà đều lo lắng và chờ tin báo về. Mẹ tôi chẳng ăn uống  gì chỉ ngồi chờ điện thoại, con gái tôi cũng thế, nó không học được và chỉ chờ tin. Còn bố chồng tôi, là người sinh ra chồng tôi thì khỏi nói rồi, đây là cú sốc lớn với ông. Chị dâu chồng tôi kể lại với tôi rằng chiều hôm đó khi đi làm về, chị thấy nhà tối om. Chị mở cửa và bật đèn lên thì giật thót tim vì thấy ông đang ngồi đó như một bức tượng. Ông ngồi trong bóng tối, không đèn không quạt trong một ngày hè oi bức và cũng đếm từng giây để chờ tin con trai. Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra khủng cảnh và cảm nhận được rõ rệt nỗi đau của một người cha. Lúc ấy chắc ông ước ông có thể chịu đau thay con trai mình…

Hơn 5 giờ chiều chúng tôi vẫn ngồi chờ tin. Linh đã quay lại còn chị Thùy thì đi dậy học. Chị Vân Anh là bạn chị Thùy qua thăm chúng tôi, chị ngồi cạnh hỏi han và động viên tôi. Tôi chợt nhìn thấy bác sỹ John Thomas bước vào, ông ra hiệu cho tôi ra gặp ông. Tôi lao đến chứ không phải là bước. Tôi quên hết các thủ tục xã giao và chỉ hướng đến ông chờ ông nói. Ông nắm tay tôi, nhìn sâu vào mắt mệt mỏi của tôi và ông nói rất rõ ràng, từ tốn:

  • Ca mổ đã thành công mỹ mãn, bệnh nhân đã được đưa tới phòng ICU (phòng hậu phẫu) và chút nữa y tá sẽ cho vào thăm. Tôi đã lấy gần hết khối U ra ngoài, khối U sẽ được đưa đi xét nghiệm tế bào nhưng theo kinh nghiệm của tôi, 90% khối U là ác tính.

Chân tôi run bần bật, chị Vân Anh định dịch cho tôi, tôi gạt tay nói:

  • Chị ơi, không cần dịch đâu, em hiểu rồi.

Tôi vẫn kịp cảm ơn bác sỹ và òa khóc cố lê bước quay lại ghế. Linh Ngọc chưa kịp hiểu điều gì nhưng thấy tôi khóc chắc cũng đoán ra. Gần đến ghế tôi gần như gục xuống. Hai vợ chồng Linh Ngọc đỡ tôi, mỗi người giữ một bên nách cho tôi khỏi ngã, giúp tôi ngồi xuống ghế và cứ lặng yên để tôi khóc. Tôi có cảm giác mình đang là nhân vật trong một bộ phim truyền hình Hàn Quốc, y hệt như thế. Thế là chồng tôi bị ung thư sao, ung thư não sao??? Tôi sẽ sống sao đây, còn các con tôi nữa. Ung thư nghĩa là chết, trong đầu tôi chỉ có ý nghĩ đó. Tôi không chịu nổi đâu, chắc chắn tôi không chịu nổi đâu. Làm sao tôi có thể tiếp tục đây? Cuộc sống của tôi từ năm 16 tuổi quen và yêu rồi lấy chồng tôi, tôi toàn dựa vào anh, thâm chí tôi còn có thói quen không bao giờ nhớ đường xá vì đi đâu cũng có anh đưa đi. Giờ anh bị Ung thư? Tại sao chứ? Không ai có thể tin được điều đó có thể xảy ra với người thân của mình cho đến khi nó thực sự đến. Tôi gọi cho chị Thùy:

  • Chị ơi, bác sỹ nói 90% anh Chính bị ung thư rồi…
  • Em ơi, bình tĩnh nào. Chị thương em quá Dung ơi… – Rồi chị bật khóc theo tôi. Chị buông đàn và cũng không thể tiếp tục dậy học sinh.

Giờ tôi cần trấn tĩnh để gọi điện báo về nhà. Trước mắt tôi không thể nói hết tất cả sự thật cho mọi người được. Tôi gọi cho con gái tôi:

  • Quyên à, ca mổ thành công. Bố đã tỉnh rồi nhé. Mẹ chuẩn bị vào thăm bố đây. Con báo cho ông bà luôn đi nhé.

Tôi gắng tỏ ra bình thường, giọng chỉ hơi cảm động chắc Quyên không nghi ngờ gì đâu. Lúc ấy Quyên đang đứng cùng Bà và hai bà cháu ôm chặt nhau khóc oà lên vì mừng là ca mổ đã thành công. Còn tôi, tôi đang phải cảm nhận nỗi đau đến tận từng thớ thịt, tôi biết từ lúc này cuộc sống của tôi sẽ phải khác, còn nó sẽ khác như thế nào nào thì lúc này tôi chưa thể tưởng tượng ra.

Chị gái tôi gọi điện cho tôi ngay sau khi nhận được tin từ chị Thùy:

  • Chị biết rồi, thôi mày đừng khóc nữa. Cố gắng lên. Yên tâm đã có chị. Chị sẽ lo và chịu trách nhiệm con Mỹ An cho Dung. Dung không một mình đâu. Cố lên nhé…

Nhắc đến con gái út tôi lại càng thấy đau lòng, tôi tắt điện thoại, gục đầu vào tường và lại khóc một mình. Tại sao tôi lại sinh thêm con chứ? Tôi ân hận thật sự… Tôi có lỗi với nó rồi nếu bố nó ra đi lúc này. Con tôi mới 2 tuổi, còn bé bỏng và chưa biết gì hết…

Có y tá vào gọi tôi nói rằng chồng tôi đã tỉnh và muốn gặp tôi. Lau nước mắt, tôi cố gắng chỉnh lại đầu tóc để gặp chồng tôi. Chỉ hai người được vào nên Tôi và Linh vào trước, Ngọc ngồi ngoài chờ. Tôi đi qua dẫy hành lang và được đưa vào một phòng chăm sóc đặc biệt, chồng tôi nằm đó với 1 vành băng trắng tinh trên đầu, xung quanh là dây và ống chằng chịt. Anh được đi quần tất dài và có một máy sưởi ấm ở chân. Chồng tôi nằm đó yếu đuối và ánh mắt anh đang tìm kiếm tôi, nhìn thấy tôi anh nhẹ nhàng mỉm cười. Tôi mếu máo tiến lại, cố giữ bình tình. Dù sao cũng mừng là ca mổ đã thành công vì chồng tôi không mất trí nhớ, lúc này anh đã nhận ra tôi. Tôi ghé vào sát gần anh hỏi nhỏ:

  • Anh có đau không anh?
  • Không – anh thều thào – em ơi, em thử nhìn xem trên đầu anh có cái lỗ nào không? – hóa ra anh nhớ lại lời bác sỹ miêu tả là sẽ khoan một cái lỗ xuyên hộp sọ.

Chằng cần nghĩ ngợi, tôi ngoan ngoãn làm theo. Tôi kiễng chân lên nhìn vào đầu chồng tôi. Thực sự lúc đó tôi chả nhìn thấy gì ngoài băng đầu mầu trắng. Nhưng không hiểu sao cảm giác buồn nôn chạy từ đỉnh đầu uống sống lưng tôi. Tôi ngồi thụp xuống sàn và nôn khan. Linh chạy lại đỡ tôi và trách tôi:

  • Giời ạ, chị đã nhát lại còn nhìn làm gì.

Chồng tôi vẫn hỏi:

  • Thấy gì không em?
  • Không anh ạ, nhưng em buồn nôn lắm. Em sợ…

Tôi đứng cạnh anh, ngắm nhìn và khẽ lấy tay chạm vào má anh, chạm vào tay chân anh cho đỡ nhớ. Tạm thời lúc này tôi quên bẵng đi kết quả mổ của anh. Linh ra ngoài đổi cho Ngọc vào thăm anh. Ngọc vào nhìn chồng tôi và hỏi thăm:

  • Anh thấy sao? Đau không anh?
  • Tốt, không đau gì.
  • Thế có còn nhớ ai nợ tiền không? – Nó cười híp tịt mắt hỏi trêu chồng tôi.
  • À thằng Cầu nợ tao… thằng Dũng già… Chồng tôi đọc vanh vách tiền nợ của mấy ông bạn chơi cùng nhóm. Chắc mọi người hay chơi bài ăn tiền với nhau nên vay nhau.

Nghe đến đấy Ngọc có vẻ khoái chí lắm, nó yên tâm rồi, lão Chính này trí nhớ vẫn tốt lắm. Tôi nhớ lúc ra ngoài Ngọc còn gọi điện thoại cho Cầu và lại trêu:

  • Hỏng rồi ông ạ, lão ý vẫn nhớ hết chả quên gì đâu. Ai nợ lão là vẫn phải trả đấy.

Write a Comment