tự truyện phần 1: thử thách của số phận (p3)

Đến giờ không hiểu sao tôi vẫn nhớ nguyên cái cảm giác lúc đi cùng anh vào Viện. Chúng tôi rất ít khi khoác tay nhau nơi công cộng nhưng chẳng hiểu sao hôm đấy chúng tôi lại khoác tay nhau rất tình cảm, như dấu hiệu của việc chúng tôi quyết giữ chặt lấy nhau, không buông tay trong mọi nghịch cảnh.

Chương 3: Thử thách của số phận

Đúng 9 giờ, hai vợ chồng tôi dắt tay nhau vào gặp bác sỹ Hiếu ở phòng khám trường Đại học Y Hà nội. Đến giờ không hiểu sao tôi vẫn nhớ nguyên cái cảm giác lúc đi cùng anh vào Viện. Chúng tôi rất ít khi khoác tay nhau nơi công cộng nhưng chẳng hiểu sao hôm đấy chúng tôi lại khoác tay nhau rất tình cảm, như dấu hiệu của việc chúng tôi quyết giữ chặt lấy nhau, không buông tay trong mọi nghịch cảnh. Vào đến nơi, anh Hiếu đang khám cho 1 bệnh nhân và cũng đang có khoảng 4- 5 người nữa ngồi chờ đến lượt. Hai vợ chồng tôi ngồi xem anh Hiếu khám cho bệnh nhân rất chăm chú, trong lòng đầy thán phục. Tôi cũng đã biết anh lâu rồi, anh cũng từng khám cho mẹ tôi nhiều lần và cả cho tôi nữa. Anh cũng là phụ huynh cùng lớp con trai tôi, con trai anh học cùng cu nhà tôi nên cũng gặp anh ở các cuộc họp phụ huynh. Ấn tượng của tôi về anh là người vui vẻ và rất ga lăng với phụ nữ, anh ngồi họp nhưng còn dịch giúp các phụ huynh khác, đặc biệt là những phụ nữ trẻ tầm tuổi tôi. Trong khi khám bệnh tôi thấy anh ân cần hỏi han, nhẹ nhàng an ủi bệnh nhân khi họ đang lo lắng, đùa vui với các bệnh nhân không giống như các bác sỹ khác ở VN mà chúng tôi vẫn gặp. Chắc có lẽ anh được tu nghiệp ở nước ngoài nên có phong cách của họ chăng? Chúng tôi cũng xếp hàng theo thứ tự chờ đến lượt mặc dù có hẹn trước và là người quen của Anh Hiếu. Anh nháy mắt ra hiệu cho chúng tôi ý nói chờ anh nhé. Thực lòng chúng tôi không muốn chen ngang như phần lớn các bệnh nhân khác mà quen thân bác sỹ vẫn hay làm. Lúc ấy vì chưa biết rõ tình trạng nghiêm trọng của bệnh nên hai vợ chồng ngồi chờ với tâm thế vui vẻ và chẳng hề mảy may sốt ruột. Tôi ngồi xem điện thoại, lướt và check in Facebook giết thời gian. Chờ khoảng 4-5 bệnh nhân gì đó rồi thì cũng đến vượt vợ chồng tôi. Chúng tôi vào ngồi đối diện anh. Anh Hiếu ân cần hỏi:

  • Anh nghe Linh nói em muốn khám. Thế em bị làm sao?
  • Dạo này em bị đau đầu anh ạ. Em đã khám tổng quát nhưng không thấy có vấn đề gì. E muốn xin anh tư vấn – Chồng tôi vừa cười tươi vừa trả lời..
  • Ừ, anh hiểu rồi. Theo anh em nên chụp CT não. Anh muốn xem lý do vì sao em đau đầu. Gần đây có 1 số ca polip não phát hiện muộn rất đáng tiếc em ạ nên anh muốn loại trừ vấn đề này…

Giọng anh Hiếu trùng xuống và mặt anh hơi thoáng buồn, lo âu. Tôi thì không biết Polip là gì nên lúc ấy vẫn rất vô tư. Tôi không biết rằng anh Hiếu có sự nhậy cảm của một bác sỹ có kinh nghiệm dầy dặn. Chắc có thể anh đã ngầm nghi ngờ tình trạng bệnh của chồng tôi…

Thế là với sự giúp đỡ của anh Hiếu, chúng tôi hoàn thành rất nhanh thủ tục chờ vào chụp CT não. Chúng tôi qua chỗ phòng chụp, hai vợ chồng lại ngoan ngoãn ngồi xếp hàng chờ đến lượt chụp. Có gì đâu mà lo lắng hay sốt ruột chỉ là chụp thôi mà. Đến lượt chồng tôi vào chụp, tôi ngồi ngoài chờ và giữ đồ lặt vặt của anh. Xung quanh tôi là những khuôn mặt bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Phần lớn họ là người ngoại tỉnh ra đây khám. Mặt ai cũng thoáng mệt mỏi và chán nản. Chỉ có mình tôi vẫn hơn hớn cầm điện thoại để selfi và post Facebook, check in nhạt thếch như hầu hết mọi người của thời đại @ này, thình thoảng lại nhăn nhở cười khi đọc 1 comment của ai đó gây cười. Cứ thế, tôi ngồi làm đủ trò với cái điện thoại để chờ chồng tôi hoàn thành việc chụp. Gần 40 phút sau, chồng tôi đi ra. Anh nói đã chụp xong. Trong lúc đang chỉnh trang lại quần áo và đeo thắt lưng thì có 1 kỹ thuật viên gọi chồng tôi quay lại phòng chụp và nói điều gì đó. Sau 1 lúc anh mới quay ra. Tôi tò mò hỏi anh là bạn ý hỏi gì anh thế, anh trả lời rằng bạn kỹ thuật viên muốn biết lý do vì sao anh đi chụp não, chắc chỉ để hoàn thành hồ sơ thôi. Tôi thoáng cười và nghĩ, câu ta thật ngớ ngẩn, có thế thôi cũng phải hỏi. Tôi chẳng nghĩ gì nhiều nên không nhận ra rằng chính khi chụp, cậu ý đã nhìn thấy khối u ở não chồng tôi quá to rồi. ..

Chúng tôi được hẹn là tầm 11h30 quay lại gặp anh Hiếu để nhờ anh đọc kết quả. Lại phải lang thang chờ đợi tiếp. Chúng tôi đi bộ loanh quanh ra ngoài đường tìm quán cà phê nào đó để ngồi chờ. Công nhận cứ chờ đợi cũng chán thật đấy, nhưng mà việc cần vẫn phải làm. Và tôi đâu biết rằng tôi đã phải làm quen với chờ đợi suốt từ ngày ấy đến bây giờ và tôi thậm chí còn rất hạnh phúc nếu còn được chờ đợi, bởi còn được chờ là chồng tôi vẫn còn sống… 11h15, chúng tôi lại thong dong quay lại phòng khám của anh Hiếu để nghe kết quả. Gần đến nơi tôi thấy có chuông điện thoại, đó là chị tôi gọi.

  • Alo, chị Linh à, có gì ko? Em đang chờ gặp anh Hiếu để xem kết quả đây – Tôi vừa nói vừa cười rất hồn nhiên.
  • Mày bảo thằng Chính về trước đi, chị cần nói chuyện – Giọng chị tôi cực độ căng thẳng. Cổ họng tôi bỗng khan đắng, đầu tự dưng đau buốt. Sao tình huống này có vẻ giống trong mấy bộ phim truyền hình sến sẩm Hàn Quốc thế nhỉ???
  • Có chuyện gì thế chị? – Giọng tôi lạc đi
  • Mày cứ nói nó đi về trước đi – chị tôi nói dứt khoát và có gì đó rất lạ.
  • Vâng.

Tôi quay sang chồng tôi mà chẳng biết phải nói như nào, tôi không chuẩn bị cho tình huống này:

  • Anh ơi, chị Linh bảo anh về đi. Mình em gặp bác sỹ thôi. – Tôi không quen nói dối nên cách nói của tôi làm chồng tôi hiểu ngay vấn đề.
  • Không, chuyện gì anh cũng ở lại. Anh không sao đâu. Chúng mình cùng vào.

Tôi biết tính chồng tôi dứt khoát không dễ thay đổi nên tôi bấm số chị tôi và gọi:

  • Anh Chính không về đâu. Anh ý bảo anh ý muốn gặp anh Hiếu. Chuyện gì anh ý cũng chịu được.
  • Thôi được rồi – Chị tôi thở dài … – Dung ơi, dù chuyện gì xảy ra cũng bình tĩnh nhé. Chị luôn ở bênDung, chị thương Dung lắm. Tôi cảm nhận giọng chị tôi đang bị xúc động mạnh lắm.

Thôi xong, thế là nghiêm trọng thật rồi. Bình thường chị ý toàn mày tao, nói chuyện bỗ bã chứ ko thế này. Chắc chắn là rất rất nghiêm trọng rồi. Mắt tôi nhòe đi và bắt đầu mếu máo. Tôi không trả lời chị tôi mà tắt máy luôn. Chắc mặt tôi lúc đó nhìn chán lắm. Chồng tôi nắm tay tôi và xiết chặt không nói gì. Chúng tôi tiến về phía phòng anh Hiếu và gõ cửa.

  • Vào đi…

Tôi bước vào phòng, thấy anh ngồi đó, tay đang cầm phim chụp não của chồng tôi. Mặt anh khá suy tư. Vì cũng biết vợ chồng tôi từ trước nên chắc cảm giác của anh khác với khi đọc kết quả của các bệnh nhân khác.

  • Hai đứa ngồi đi, buồn quá em ạ… – Tôi ù hết tai. Cố gắng ngăn nước mắt để nghe rõ lời anh nói – Tình trạng đúng như anh đã nghi ngờ. Em có một khối u ở não bên phải, chỗ thùy thái dương. Khối u đã rất to, khoảng 7cm (nghĩa là đúng bằng quả trứng vịt như chồng tôi đùa) khối u đã chèn ép và não đã bị phù. Đây là lý do em đau đầu. Phải phẫu thuật càng sớm càng tốt em ạ. Hai vợ chồng cần chuẩn bị tinh thần. Phải mổ để loại khối u ngay một vài ngày tới nếu không anh sợ không kịp đâu. Anh đã hỏi anh Hùng bạn anh, anh ý là một bác sỹ giỏi, anh ý sẽ mổ cho em.

Anh Hiếu nói mà tôi thấy khóe măt anh ngấn nước. Thực ra lúc ấy anh Hiếu đã biết chồng tôi bị ung thư vì sau này xem lại tôi mới thấy trong kết luận của báo cáo CT có dòng chữ “nghi ngờ GBM”. Đó chính là tên chính xác căn bệnh chồng tôi đang có. Cũng may mà vợ chồng tôi cũng giống như khá nhiều người VN khác là không có thói quen đọc kỹ báo cáo y tế và nếu có đọc cũng không biết cách tra cứu nên cả quãng đường ban đầu này lúc nào chúng tôi cũng hồn nhiên, cứ đón nhận dần dần mọi chuyện…

Chúng tôi ngồi đó chẳng nói được điều gì. Mổ não là một cuộc đại phẫu, chẳng hề đơn giản. Nếu ca mổ không thành công thì sao??? Tôi cũng chỉ mới lo lắng được đến đó, còn chưa hề nghĩ đến là lành tính hay ác tính.

Chúng tôi lại được hẹn gặp bác sỹ phẫu thuật vào buổi chiều nên chúng tôi tranh thủ về nhà nghỉ một chút rồi lại phải quay vào viện. Đi trên đường hai chúng tôi bàn nhau về việc sắp xếp cắt cử nhân sự cho ca mổ của chồng tôi. Chúng tôi vốn là dân kinh doanh lại là chủ nên luôn có đầu óc tổ chức rất cao. Hơn nữa ở Việt nam mỗi khi có ai ốm hay đặc biệt là phẫu thuật thì khổ lắm. Lúc nào cũng phải có vài người túc trực mang cơm, nâng hạ người ốm vì bệnh viện không hỗ trợ điều đó. Thậm chí tôi còn nhớ ngày bố tôi ốm, từ bác sỹ đến ý tá thậm chí cả hộ lý đều có kiểu sai bảo, có lúc còn sai cả người nhà tôi đi mua cái nọ cái kia như người giúp việc họ vậy. Nghĩ đến thảm cảnh đó cả hai chúng tôi đều lo lắng vô cùng. Chồng tôi nói rằng sẽ sắp xếp người trên nhà nội xuống hỗ trợ. Nói đến đó anh lấy điện thoại ra gọi cho bố chồng tôi:

  • Ông ạ, con vừa đi khám. Con có một khối u trong não cần phải mổ gấp – Gần như lần đầu tiên tôi chứng kiến chồng tôi trong trạng thái như vậy, giọng anh nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng nơi khoé mắt và như đang muốn chảy ra. Đúng là dù mạnh mẽ đến mấy nhưng khi có chuyện gì, đối diện với bố mẹ là bao giờ người ta cũng trở nên nhỏ bé và yếu đuối. – Ông xuống với con nhé… Ông xem nói các bác thu xếp việc xuông chăm con trong những ngày ở viện nhé.

Bố chồng tôi lúc đó chắc sốc lắm. Ông lập tức bắt xe bus xuống Hà Nội ngay. 2h khi chúng tôi quay lại đã thấy ông đứng đó. Nhìn dáng ông gầy, nhỏ thó, mặt lo âu mà tôi thấy thắt lòng. Đúng là người già khi thấy con cái có chuyện gì thì khổ thật. Chúng tôi nói ông chờ ngoài và vào gặp bác sỹ.

Bác sỹ Hùng cũng là một bác sỹ khá trẻ, chắc chỉ cỡ tuổi chồng tôi hoặc hơn một chút. Bác sỹ Hùng cho chúng tôi biết là ca mổ phải tiến hành càng sớm càng tốt vì tình hình nghiêm trọng lắm rồi. Tuy nhiên anh cũng an ủi chúng tôi là vị trí khối u có thể mổ được đó là một sự may mắn bởi vì không phải vị trí nào cũng mổ được. Hôm đó đã là thứ sáu, anh nói thứ bảy vào thử máu và thứ hai sẽ mổ sớm luôn. Anh cũng kê cho chồng tôi mấy loại thuốc chống phù nào và giảm đau đầu. Chúng tôi chào anh và đi ra, chẳng ai nói gì với ai. Cả hai đều đang rất nghẹn ngào và theo dòng suy nghĩ của mỗi người. Chúng tôi đi ra nói sơ qua với bố chồng tôi tinh thần công việc. Tôi lập cập chạy đi xếp hàng mua thuốc, nhìn cảnh đoàn người lếch thếch, ngáo ngơ ở bệnh viện mà tôi ngao ngán…

Write a Comment