tự truyện phần 1: thử thách của số phần (p2)

Đó là những ngày đầu mùa Hạ, tôi lờ mờ cảm thấy chồng tôi có vẻ hơi mệt mỏi. Tôi thấy anh ăn cơm có vẻ không ngon miệng như mọi khi…

Chương 2: Dấu hiệu cuả cơn bão

Trước đây, chồng tôi ăn nhìn rất ngon và anh cũng hay tấm tắc khen đồ ăn trong lúc ăn. Nhưng tôi để ý, lúc ấy anh ăn như một sự cố gắng. Anh chẳng nói với tôi điều đó, mãi sau này anh mới nói khi ấy anh ăn nhưng có cảm giác như “nhai rơm”. Thú thật tôi đã nhai rơm đâu mà biết nó ra sao và chắc anh cũng vậy… Anh nói rằng khi ấy miệng anh rất nhạt, không có cảm giác mặn nhạt gì cả, cũng không cảm nhận thức ăn ngon hay không.

Cũng lúc đó, anh nói với tôi rằng anh giảm 5 cân. Lập tức với sự lạc quan đến hồn nhiên tôi nghĩ rằng anh giảm cân do tập GOLF và anh cũng đồng tình với cách lý giải ngớ ngẩn đó của tôi. Tôi vốn dĩ là người mập tròn, luôn mong ước giảm cân nên tôi vội vàng đăng ký đi tập GOLF giống anh để mong giảm cân như anh. Đi đâu gặp ai tôi cũng kể rằng tập GOLF tốt lắm, nó vận động toàn thân nên giảm cân nhiều. Có lẽ bộ môn GOLF còn khá mới mẻ và xa lạ nên bạn bè tôi nghe thế cũng không thấy ai ngạc nhiên gì, chẳng ai thắc mắc hay phản biện lại tôi. Chính vì thế tôi đã vô tình bỏ qua một dấu hiệu rất quan trọng của căn bệnh quái ác đó – Dấu hiệu giảm cân.

Một dấu hiệu nữa là anh bất ngờ bỏ thuốc lá. Cuối tháng 4, anh bảo tôi là “thôi anh quyết định bỏ thuốc lá”. Ban đầu, tôi hết sức ngỡ ngàng vì Anh hút thuốc từ khi học lớp 7 và hút liên tục trong ngần ấy năm nhưng nhanh chóng đồng tình và cảm thấy hết sức phấn chấn vì chồng tôi bỗng nhiên lại ngoan và có ý thức giữ  sức khoẻ đến thế. Chồng tôi vốn dĩ là người nghiện thuốc lá nặng. Mỗi ngày anh hút hơn 1 bao thuốc. Sáng ra anh có thể bỏ không ăn sáng nhưng kiểu gì cũng phải hút thuốc ngay khi vừa tỉnh dâỵ.Mặc dù tôi cũng không phải người dễ tính nhưng tôi lại nghĩ rằng mình nên tôn trọng sở thích của chồng. Anh là người chẳng có nhiều đam mê gì ngoài mấy điếu thuốc lá thì thôi tôi nên tôn trọng. Chính suy nghĩ đó mà gần 20 năm bên nhau tôi chưa bao giờ khuyên anh bỏ thuốc. Vậy mà bỗng một ngày anh lại tự bỏ thuốc, thế thì hay quá rồi, còn gì tuyệt vời hơn thế nữa… Tôi cũng có hỏi anh là sao anh lại bỏ thuốc. Anh giải thích đơn giản là anh cảm thấy người không khỏe và không muốn hút nữa. Lại một lần nữa, tôi đã bỏ qua một chi tiết, một dấu hiệu hết sức quan trọng. Người ta đang nghiện thuốc đâu có dễ bỏ như thế, chỉ có thể là hút thuốc không còn thấy ngon nữa và lý do chính là lúc ấy cơ thể đã quá mệt mỏi rồi.

Anh nói bỏ thuốc là bỏ thật. Mẹ tôi nói với tôi là bà rất phục chồng tôi bởi vì nghiện nặng thế mà nói bỏ là bỏ ngay. Tôi cũng vậy, trong tôi là cả một sự kính nể vì sự kiên quyết đó. Khi tôi kể chuyện với mấy em nhân viên rằng chồng tôi bỏ thuốc lá, các em nói rằng chắc chắn chồng tôi sẽ bị tăng cân và sẽ có biểu hiện đờ đẫn mất tập trung. Có một em còn kể chuyện lúc bố em bỏ thuốc còn vác bao phân đạm từ tầng 1 lên tầng 2 rồi lại vác xuống mà gần như không biết phải làm gì nữa. Đúng là ngay sau đó tôi cũng nhận thấy chồng tôi có biểu hiệu lờ đờ chậm chạp thật. Sau khi bỏ thuốc lá, anh rất đờ đẫn, gọi mấy câu mới trả lời và đặc biệt anh rất hiền, tính cách thay đổi hẳn. Mọi khi buổi tối anh nghiêm nghị, nhắc nhở con cái những việc trong ngày thì nay anh ngồi đó, cứ cười cười, mà nụ cười cũng lạ hơn mọi khi. Tôi và con gái lớn thấy lạ thì nháy nhau sau lưng anh, ý là anh có vấn đề về đầu óc. Cũng chỉ là những nhấm nháy kiểu trêu đùa chứ chúng tôi hoàn toàn không nghĩ rằng anh đang có bệnh, chúng tôi đã tự giải thích lý do là vì anh bỏ thuốc. Haizzz…

Cuối tháng 4 đầu tháng 5, sau đợt đi nghỉ Lễ ở Sapa về anh thấy người mệt quá thì nói với tôi là anh muốn đi khám sức khỏe tổng thể. Tôi nghĩ chắc anh cũng gần 40 rồi nên cũng có thể có bệnh về tim mạch, huyết áp gì đó thôi nên sau khi hỏi ý kiến Linh – cô em làm cùng thì đưa anh đến bệnh viện Hồng Ngọc cho anh lên tự khám còn tôi đánh xe ra gần đó rửa xe chờ anh. Đến trưa anh gọi cho tôi đón anh và thông báo rằng anh hoàn toàn khỏe mạnh, công thức máu tốt duy chỉ có chỉ số mỡ máu hơi cao. Tôi đi cùng anh và khuyên anh về dinh dưỡng, rằng anh cần hạn chế ăn nhiều dầu mỡ và tăng cường ăn rau quả và uống nhiều nước. Chúng tôi vui vẻ và yên tâm hoàn toàn về kết quả khám tổng quát.

Tuy nhiên sau đó, tôi bắt đầu cảm giác ngày càng lo lắng hơn vì thấy anh tỏ ra mệt mỏi mỗi ngày một rõ rệt. Anh thường nằm ở ghế sofa phòng khách ngủ gật nhưng nhìn mặt anh lúc đó giấc ngủ không được bình thường, tôi cảm giác anh ngủ rất mê man, mặt hơi nhăn mệt mỏi. Tôi bắt đầu quan tâm đến anh nhiều hơn trước. Buổi tối sau khi đi tập GOLF về anh lái xe về nhà ngồi ăn cơm một mình vì cả nhà đã ăn trước. Tôi lặng lẽ ngồi quan sát anh ăn. Bao nhiêu những món ngon mọi khi anh ăn hết một cách ngon lành thì giờ đây tôi thấy anh gẩy gót, chậm chạp, ăn kiểu cố gắng và thường xuyên bỏ thừa đồ ăn. Rõ ràng đồ ăn là tôi nấu, bao năm nay đồ ăn tôi nấu luôn là đồ ăn ngon và hợp khẩu vị với anh. Chuyện quái gì đang diễn ra vậy??? Sau này anh cũng kể lại cho tôi nghe là những lần về muộn phải tự lái xe về, anh thấy người mệt rũ ra, như không còn chút sinh lực nào. Và những lúc ấy anh lái xe hoàn toàn bằng lý trí. Ơn Trời mà anh đã không gây ra tai nạn, không đâm phải những người vô tội trên đường. Rồi thì sự lo ngại của tôi đến đỉnh điểm vào một buổi tối một ngày đầu tháng 5 năm 2014, tôi thấy đau đầu và than vãn với anh:

  • Anh ơi, em đau đầu quá. Em cảm thấy đau không chịu được nữa…

Đó là lời than vãn hết sức quen thuộc của tôi trong gần 20 năm bên nhau vì tôi vốn bị đau đầu kinh niên do di truyền từ mẹ tôi. Mỗi tháng tôi đau khoảng 20 ngày và thường xuyên dùng thuốc giảm đau. Mọi khi anh kiên nhẫn với tôi lắm, anh thường hỏi tôi có cần uống thuốc không hoặc có thể làm gì giúp tôi không. Đôi khi anh hay đặt bàn tay ấm áp lên trán tôi để giúp tôi xoa dịu cơn đau. Anh cũng tâm sự với tôi là anh không biết đau đầu nó thế nào cả vì từ bé đến giờ anh chưa đau đầu bao giờ. Và những lúc đó tôi tức lắm vì không đau bao giờ thì làm sao mà thông cảm và thương vợ được chứ. Vậy mà lần này tôi thấy anh nổi cáu:

  • Em thôi đi, là mẹ của 3 đứa con rồi mà em không lớn được à? Suốt ngày kêu ca than vãn. Đau thì cố mà chịu đi. Anh hôm nào cũng đau anh có kêu đâu?

Tôi choáng váng, ban đầu là cảm giác tủi thân phát khóc. Anh nói dối. Rõ ràng anh có đau đầu bao giờ đâu. Chính anh kể thế mà. Tôi cự lại:

  • Anh sao thế? Em đau thì em nói em đau. Không thương thì thôi lại bịa ra chuyện mình cũng đau đầu để làm đối trọng với em à?
  • Không, anh nói thật đấy. Trước anh không đau nhưng dạo gần đây đêm nào anh cũng đau đầu lắm. Đau như có ai bóp xiết đầu anh lại. Và anh đau đầu nên sáng sớm 1-2 giờ tỉnh dậy anh không ngủ lại được. Anh mệt và mất ngủ thật đấy.

Tôi bàng hoàng, lúc đấy cơn đau đầu của tôi bị chính tôi quên luôn. Chắc có lẽ linh tính của tôi bị thức tỉnh, não bộ của tôi chạy hết công suất và tôi sâu chuỗi lại một loạt các biểu hiện của anh và tim tôi như ngừng đập. Hình như có chuyện gì đó không ổn rồi.

  • Hôm trước anh khám tổng thể rồi mà. Kết quả có sao đâu anh?
  • Ừ nhưng anh nghĩ cần chụp não. Hôm khám bác sỹ không yêu cầu chụp não em ạ.

Ôi đúng rồi, anh chưa hề chụp não. Liệu có thể nào não anh có vấn đề… Tim tôi lại một lần nữa như ngừng đập và có cảm giác đau buốt tận bên trong. Tôi thực sự sắp khóc vì hoảng sợ. Tôi cố trấn tĩnh lại và tập trung suy nghĩ…

Sau đó mọi việc diễn ra nhanh lắm, có lẽ số phận đã cho anh cơ hội được cứu sống nên thực sự đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại sáng suốt và có những quyết định nhanh đến như thế. Ngay sáng hôm sau khi vừa tỉnh dậy tôi vội vàng lên mạng search cụm từ khóa “đau đầu, mất ngủ, giảm cân”. Loanh quanh một lúc thì không hiểu sao các đường link lại dẫn tôi đến với “các triệu chứng của bệnh u não”. Tôi cuống cuồng, ngấu nghiến đọc. Và tôi choáng váng vì cả 3 dấu hiệu bệnh U não tôi thấy chồng tôi đều có:

  • Đau đầu về đêm
  • Thường tỉnh dậy lúc nửa đêm và không ngủ lại được
  • Giảm cân nhiều (trên 5 kg)

Vậy là sao? Tôi sợ hãi với suy nghĩ vụt đến. Nghĩa là rất có thể chồng tôi bị U não (tôi cũng còn chưa mảy may nghĩ tới cụm từ “ung thư”, chỉ mới nghĩ là U não, tôi đã muốn khóc). Trưa hôm đó, tôi ngồi cạnh anh ở sofa. Hai vợ chồng nói chuyện với nhau về tình hình của anh. Tôi nói:

  • Em vừa tìm thông tin trên mạng anh ạ. Biểu hiện của anh giống với người bị u não. Em sợ lắm anh ơi. Anh mà bị làm sao em biết làm như thế nào? Còn 3 đứa con, chắc em không chịu nổi đâu…

Nói đến đó tôi đã mếu máo, giọng thì lạc đi. Chồng tôi nắm tay tôi động viên là anh chắc chắn không sao và chúng tôi quyết định cho anh đi chụp cắt lớp não sớm. Tôi chợt nghĩ đến chị gái tôi, chị ý quen nhiều bác sỹ giỏi, tôi sẽ phải nhờ chị ấy. Nghĩ vậy tôi lập tức nhắn tin cho chị ngay:

  • Chị Linh ơi, anh Chính nhà em hình như bị U não. E thấy anh ý có đầy đủ các biểu hiện. Em vừa search trên mạng.

Lập tức tôi nhận ngay tin nhắn của chị tôi. Cũng giống như những phụ nữ Việt điển hình, chị tôi mắng tôi té tát vì chắc chị cũng kiêng kị hay không muốn nói gở:

  • Đừng có nói vớ vẩn. Mày điên à? Làm sao mà U não được. Mày đọc ít trên mạng thôi.

Nhưng chị tôi cũng lập tức gửi tiếp 1 tin nhắn nữa:

  • Chị gọi anh Lân Hiếu rồi. Mai đưa Chính vào gặp anh ý đi.
  • Vâng ạ.

Vậy là xong, tôi đã thu xếp được cho anh lịch gặp bác sỹ Hiếu – một bác sỹ tim mạch cực kỳ giỏi và có tâm. Tất nhiên tôi biết anh Hiếu chuyên khoa tim mạch nhưng tôi vẫn muốn gặp anh để xin anh tư vấn cho chồng tôi xem nên khám gì và khám ở đâu. Vì ở Việt nam mỗi lần có vấn đề sức khoẻ nếu muốn được những lời tư vấn chuẩn nhất thì chẳng có gì bằng “nhất thân nhì quen” cả.

Sáng sớm hôm sau, ngày 12 tháng 5 năm 2014. Chúng tôi đi ra khỏi nhà rất sớm để chuẩn bị đi gặp anh Hiếu. Liên hệ với anh Hiếu thì chúng tôi được hẹn khoảng 9h anh mới khám cho bệnh nhân nên chúng tôi rẽ qua cơ sở kinh doanh gần nhà để ngồi chơi chờ đến giờ. Vào trong, tôi gặpanh Thắng là anh họ chồng tôi, cũng đầu tư kinh doanh cùng vợ chồng tôi và đang làm quản lý hơn 10 cơ sở kinh doanh của tôi. Anh pha nước trà mời vợ chồng tôi và hỏi thăm xem chúng tôi đi đâu. Tôi nói qua qua tình trạng của chồng tôi. Anh Thắng cũng là một người từng nhắc nhở tôi về tình trạng lơ ngơ mất tập trung của chồng tôi trong giai đoạn gần đây nên hiểu ngay vấn đề. Chồng tôi đùa anh:

  • Em đi chụp cắt lớp não anh ạ. Còn mỗi não là chưa kiểm tra. Bây giờ chụp ra mà có cái U to bằng quả trứng Vịt thì buồn cười nhỉ…

Nói thế xong mấy anh em cười nhăn nhở với nhau. Ai ngờ đó chính là kết quả sau này vợ chồng tôi nhận được.

 

 

 

 

 

 

Write a Comment