Đối mặt với khó khăn, thử thách chính là cách giải quyết nó.

Trong cuộc sống, có lúc bạn gặp phải khó khăn tưởng chừng như có thể quỵ ngã. Thay vì than khóc, ủ rũ thì tôi chọn cách đối mặt với nó, nghĩ đến khả năng xấu nhất có thể xảy ra và tìm cách giải quyết theo giả định đó. Thế là tất cả sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Cách đây 1 năm khi chồng tôi phát hiện có khối u ở não và phải mổ, sau đó khi xác định đó là khối u ác tính (ung thư) thì thật sự đó là cú sốc với tôi và gia đình. Nhưng tôi chỉ mất ngủ khoảng 2 đêm để suy nghĩ về mọi chuyện và sau đó tôi không còn bị mất ngủ nữa. Lúc ấy, cả 2 vc tôi đều xác định là phải đối mặt với nó, chiến đấu với nó bằng mọi giá vì các con và cũng vì chính bản thân mình.

Ngay sau phẫu thuật, chồng tôi bắt đầu quá trình rèn luyện thể lực nghiêm ngặt và ăn uống, sinh hoạt lành mạnh, có ý thức. Bởi vì muốn đấu tranh và chiến thắng căn bệnh quái ác này thì điều đầu tiên ta cần có là sức khoẻ, sự lạc quan và tiếp đến là 1 nghị lực vững vàng. Anh ko bao giờ tỏ ra mình là người có bệnh, anh vẫn chăm lo cho gia đình và các con 1 cách tự nhiên. Tuy nhiên a cũng ko giấu diếm việc mình bị ung thư, ai hỏi là anh điềm nhiên trả lời ngay.

Bất kỳ khi nào không phải đi sang Sing chữa bệnh là 2 vợ chồng tôi lại lao vào công việc. Vì thế công việc vẫn chạy đều. Chúng tôi vẫn khai trương thêm được 3 khách sạn mới và chúng đang hoạt động vô cùng hiệu quả.

Cả 1,5 tháng xạ trị triền miên, ngoài việc phải xa con, nhớ nhà thì thời gian đó vợ chồng tôi vẫn vui vẻ bình thường. Bữa cơm nào cũng đầy ắp tiếng cười và những câu truyện phiếm. Dù phải ở trong căn phòng trọ vài mét vuông, ăn cơm thì lấy thùng các tông ra làm mâm nhưng chúng tôi vẫn cực vui. Bữa cơm nào cũng đầy đủ chất lượng và chúng tôi bao giờ cũng ăn hết sạch.

Sau thời gian xạ là quá trình hoá chất. Tháng nào cũng phải sang kiểm tra máu và uống hoá chất. Hai vợ chồng tôi lại xác định coi như năm nay 2 vợ chông chơi sang, tháng nào cũng du lịch nước ngoài. Thế là 6 tháng hoá chất cũng trôi qua nhanh chóng. Thời gian này tóc anh rụng nhiều và mặt thì đen thui. Nhưng anh vẫn chấp nhận điều đó và thậm chí còn thích thú khi đi xe nhiều người nhường đường vì nghĩ anh là “xã hội đen”

Cũng khá nhiều người không hài lòng với cách sống của tôi vì chả thấy tôi buồn hay gục ngã gì cả vi có lẽ họ cho rằng như vậy là tôi vô tâm, không thương chồng. Đã có những lời nhắc nhở tôi ko nên để “lộ” việc chồng bị bệnh vì có thể làm ảnh hưởng đến công việc kinh doanh cũng như ko nên “vô tư đùa cợt” khi chồng ốm. Nhưng có lẽ họ nhầm, tôi nghĩ tôi không cần phải thay đổi gì hết. Tôi vẫn là tôi. Tôi đã có buổi nói chuyện thẳng thắn với chồng tôi vì điều đó và chúng tôi thống nhất là tôi hãy cứ như vậy. Tại sao lại phải ủ rũ, than khóc? Tôi muốn đối mặt theo cách của tôi.

Thời gian vừa qua, đã có quá nhiều lo lắng từ bạn bè, hoang mang bất an từ cổ đông và cũng đã có những sự ra đi, rời bỏ của cổ đông vì họ lo sợ, không tin tưởng. Nhưng tôi tin rằng chúng tôi sẽ vượt qua tất cả. Vì gia đình, vì anh em bạn bè và vì rất rất nhiều những cổ đông còn đang tin tương chung sức với chúng tôi.

Hôm nay, hai vợ chồng tôi vẫn đang tiếp tục chiến đấu va tôi biết trận chiến này còn dài và gian khổ… Nhưng tôi tin vào ngày mai tươi sáng.

Write a Comment